450.000 thanh niên Hàn Quốc không muốn đi làm, tăng 163.000 người sau 6 năm
Tỷ lệ thanh niên rơi vào trạng thái “không làm gì và cũng không tìm việc” tại Hàn Quốc tăng mạnh, đạt 22,3% vào năm 2025. Đáng chú ý, nhóm cho biết “không muốn đi làm” đã tăng thêm 163.000 người chỉ trong 6 năm.

Ngày 20-1, Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc (BOK) công bố báo cáo “Đặc điểm và đánh giá nhóm thanh niên ở trạng thái ‘nghỉ ngơi’”, dựa trên khảo sát dân số – việc làm đối với nhóm 20–34 tuổi.
Theo báo cáo, trong nhóm thanh niên không tham gia lực lượng lao động, trạng thái “쉬었음 – nghỉ ngơi” (chỉ đơn giản là ở nhà, không đi học, không tìm việc và không có lý do đặc biệt như bệnh tật hay chăm sóc gia đình) đã tăng nhanh từ 14,6% năm 2019 lên 22,3% năm 2025.
Đáng lo hơn, số thanh niên tuy đang “nghỉ ngơi” nhưng không muốn đi làm ở thời điểm khảo sát đã tăng từ 287.000 người (2019) lên 450.000 người, tức tăng 163.000 người chỉ trong 6 năm. BOK nhận định điều này phản ánh khả năng quay trở lại thị trường lao động của nhóm này ngày càng thấp.
Theo cơ cấu học vấn, nhóm trình độ cao đẳng trở xuống chiếm trung bình 59,3% trong tổng số thanh niên “nghỉ ngơi” giai đoạn 2019–2025. Chỉ riêng năm 2025, nhóm này có tỷ lệ “nghỉ ngơi” 8,6%, cao hơn nhiều so với nhóm tốt nghiệp đại học trở lên (4,9%).
Kết quả phân tích yếu tố rủi ro cho thấy khả năng rơi vào trạng thái “nghỉ ngơi” của người tốt nghiệp cao đẳng trở xuống cao hơn 6,3 điểm phần trăm so với nhóm tốt nghiệp đại học.
Ngoài ra, mỗi 1 năm thất nghiệp kéo dài làm tăng 4 điểm phần trăm xác suất một thanh niên rơi vào trạng thái “nghỉ ngơi”.
Báo cáo cũng bác bỏ nhận định “thanh niên không chịu đi làm vì đòi hỏi mức lương cao”.
BOK cho biết mức kỳ vọng lương tối thiểu để bắt đầu làm việc (reserve wage) của nhóm này là 31 triệu won/năm, tương đương các nhóm thất nghiệp khác.
Hơn nữa, nhóm “nghỉ ngơi” ưu tiên làm việc tại doanh nghiệp vừa và nhỏ, trái với xu hướng thích doanh nghiệp lớn hoặc cơ quan công quyền của các nhóm thanh niên thất nghiệp khác. Điều này cho thấy “mắt nhìn việc” của họ không hề cao như định kiến xã hội.
Ngân hàng Trung ương nhấn mạnh kết quả nghiên cứu chỉ ra rằng chính sách can thiệp cần tập trung đặc biệt vào nhóm trình độ cao đẳng trở xuống, bởi đây là nhóm có rủi ro rời thị trường lao động cao và khó quay trở lại nhất.
Việc thiết kế chính sách giúp nhóm này tiếp cận lại thị trường lao động, giảm kéo dài thời gian thất nghiệp và tăng động lực tìm việc được xem là cần thiết trong bối cảnh dân số Hàn Quốc đang già hóa nhanh và thiếu hụt nhân lực trẻ.
BOK kết luận rằng việc gia tăng nhanh nhóm thanh niên “không muốn đi làm” là tín hiệu cảnh báo, đòi hỏi những chính sách hỗ trợ phù hợp để tránh tình trạng rời bỏ thị trường lao động kéo dài và mang tính hệ thống.
Bình luận 0